Phần lớn chúng ta rơi vào giữa đám đông.
Chúng ta không làm ra những video nổi tiếng.
Chúng ta không có chức vụ đặc biệt.
Và chúng ta không thể khiến người khác khiếp sợ!
Giờ là lúc để chúng ta tôn vinh sự bình thường của mình. Bạn có thể thể hiện ra ngoài sự nam tính, sự tốt bụng, bao dung, sự vui vẻ và kể cả là sự yếu đuối nhưng “sự bình thường” thì thậm chí còn không phải là một từ? Như là đang ở giữa những chiếc lá, bạn không được chú ý hay thậm chí là bị đánh giá thấp? Nhưng tại sao chúng ta lại không thể ca ngợi những chiếc lá đấy cơ chứ? Sau tất cả thì, chúng ta mới là số đông.
Chúng ta ở ngay chính giữa.
Sự biến mất.
Mức trung bình.
Sự lãng quên.
Chỉ có chúng ta mới không hoàn toàn bị lãng quên. Chúng ta là phần đông đảo nhất của cộng đồng chạy và đây là lúc để đón nhận cách đã khiến bạn trở nên giống hơn là khác những người bạn đồng hành của mình. Đây là lúc để từ bỏ cái cảm xúc rằng bạn cần phải chạy ở một tốc độ nhất định để có thể được công nhận. Đây là lúc để bỏ qua nỗi lo lắng về cách người khác nghĩ gì về bạn khi bạn không chọn chạy marathon. Và đây là lúc để chạy vì bạn muốn chạy.
Tham khảo cuốn sách “Chạy đến đích” tại:







